Vị Thanh Xuân

Tác giả: Lam Vũ
Trạng thái: Chương 9
Thể loại: đam mỹ, học đường (sinh viên), nhất công nhất thụ, ...

Chương 1: Định Mệnh Ta Gặp Nhau.


Năm 2013, cậu gặp anh trong một lần bữa tiệc sinh nhật của cô bạn thân thời đại học, anh hơn cậu 2 tuổi và đang học năm cuối.

Thanh Hương, chủ nhật bữa tiệc, hôm nay cô ấy có một diện mạo thật lộng lẫy, từ xa nó thấy cô đang nói chuyện cùng một anh nào đó khá đẹp trai mà nó chưa biết, cũng phải thôi, ở trong lớp nó là đứa rất siêng học nhưng lại cực kỳ lười tham gia vào các hoạt động ngoại khóa của khoa nên nó không biết anh đẹp trai ấy là Khánh, là đàn anh trên nó 2 khóa
.

Dù đang tiếp chuyện cùng đàn anh, nhưng khi thấy thằng bạn thân từ xa, Thanh Hương đã vội vàng đi tới rồi kéo cậu tới bên cạnh anh Khánh.

"Giới thiệu với mày, đây là anh Khánh, là đàn anh năm cuối mà tao hay kể với mày đó!"

"Chào em, anh là Khánh, còn em là Minh Nhật có phải không?" Khánh đưa tay ra muốn bắt tay với cậu.

"Sao anh biết tên em?" Hơi ngạc nhiên nhưng cậu cũng đưa ra tay bắt tay với anh cho phải phép lịch sự.

Khi hai bàn tay chạm vào nhau, một cảm giác lạ lùng nhẹ nhàng chạy xẹt qua nhau, khi ánh mắt chạm ánh mắt, có cái gì ấy trào dâng trong lòng nhau, cả hai nín lặng trong vài giây, chưa ai muốn buông tay ra vì vẫn còn mãi đắm chìm trong ánh mắt của nhau.

"E hèm, hai người bắt tay nhau gì mà lâu quá rồi nha!"

Có thể mọi người xung quanh đây không ai đủ tinh tế để biết điều gì đang diễn ra nhưng cô thì biết khá rõ vì đây là điều mà cô mong muốn. Cô muốn mai mối cho thằng bạn thân của mình với ông anh khóa trên lâu rồi nhưng chưa có cơ hội, lúc này thật như ý nguyện của cô.

Sau lời nhắc nhở của Thanh Hương, cả Khánh và Nhật đều có vẻ ngượng ngùng mà buông tay ra. Trong tình cảnh ấy, đã lỡ mai mối thì Thanh Hương phải làm cho trót thôi.

"Ừm thôi, anh và Nhật làm quen với nhau nhé, em ra kia đón tiếp các bạn." Cô quay sang, ghé tai cậu nói nhỏ đủ để cậu nghe: "Hàng cực phẩm, tao đã quan sát, tìm hiểu kỹ lắm đó, dành cho mày đó, đừng làm tao thất vọng nha." Rồi cô quay mông đi để tạo sự thoải mái cho hai người.

"À, ừm, sao anh biết tên em?" Giây phút cảm xúc lạ lẫm đã trôi qua nhưng cậu vẫn chưa kịp hoàn hồn hoàn toàn.

"Trong những lần họp cán bộ khoa mình, Hương có kể với anh về em rất nhiều, còn bảo rằng em rất dễ thương, và anh thấy con bé nói không sai tí nào." Khánh cười cười nhìn cậu.

"A, nó có nói quá không, nó mến ai là sẽ auto đề cao người nó mến lên đó, anh đừng có tin đó nha." Lần đầu tiên được trai đẹp khen dễ thương, trái tim cậu đập tưng tưng lên nhưng vẫn nhịn xuống và từ tốn để anh ấy không đánh giá.

"Không em, nghe kể thì không tin đâu, gặp người thật việc thật thì không thể không tin được."

Khánh vẫn nhìn cậu thật chăm chú, môi không ngừng nở nụ cười làm trái tim cậu không ngừng đập nhanh hơn.

"Dạ..." Cảm giác hơi ngượng, hơi hào hứng thích thú, cậu không biết nói gì hơn nữa.

"Ùm, mà sao từ trước đến giờ anh chưa từng gặp em nhỉ?" Khánh ra vẻ thắc mắc vì trong 2 năm qua, khoa có biết bao nhiêu hoạt động, anh gặp không ít các đàn em nhưng cậu thì anh mới gặp lần đầu.

"Dạ, tại em lười đến các hoạt động có đông người tham gia đó ạ!" Nhật bẽn lẽn, xấu hổ.

"Em phải tích cực tham gia các hoạt động này, sẽ học được nhiều kỹ năng mềm cho cuộc sống và công việc sau này lắm đó em." Khánh vẫn chăm chú nhìn cậu đầy quan tâm.

"Dạ, em sẽ cố gắng tham sẽ vào các hoạt động tới ạ, nhưng còn tới được hay không thì còn hên xui ạ!"

"Em mà không chịu tham gia là anh sẽ đến nhà bắt cóc, trói em lại rồi vác vai tới các hoạt động của khoa đó nha!" Anh nháy mắt với cậu, hàm ý như nói rằng: Anh nói là sẽ làm, thật đó.

"A thôi thôi, vậy để em tự đi!" Cậu cười cười theo kiểu: Anh hãy tin em đi, em làm được mà.

Cậu suy nghĩ, nếu mà bị anh vác trên vai rồi thả xuống ở đám đông thì xấu hổ chết mất, bao nhiêu ánh mắt sẽ nhìn vào, ôi thôi chỉ nghỉ thôi cậu đã thấy sợ hãi thật sự rồi.

"Con Hương nó kể bao lần níu kéo, kêu réo mà em cũng không đi các hoạt động ngoại khóa, sao anh tin được, à mà em mau đưa số điện thoại em đây, khi nào gần tới hoạt động khoa tiếp theo, anh sẽ trực tiếp nhắc nhở để em khỏi quên." Nhắc nhở là lý do thôi chứ thực ra lấy được số điện thoại của Nhật mới là mục đích của anh.

"Có cần thiết không anh?" Cũng muốn cho số điện thoại rồi chứ mà muốn làm giá tí thôi, chứ người như anh đúng là chuẩn gu hoàng tử trong mơ của cậu.

"Cần lắm chứ sao không, 2 tuần nữa là có sự kiện Ngày hội hướng nghiệp đó em."

"Tận 2 tuần nữa luôn ư?"

Cậu có vẻ suy tư, hơi buồn lòng một chút vì phải gần 2 tuần nữa mới nhận được tin nhắn đầu tiên của anh. Cậu muốn nhận được anh nhắn tin của anh vào tối nay luôn, cậu lại nghĩ hay là mình xin luôn số anh ấy đi, ý này hay đó, ánh cậu chợt lóe sáng lên nhưng rồi chợt vụt tắt vì cậu không có lý do gì để xin số anh cả.

Tất cả những biểu cảm dù chỉ trong tích tắc vừa rồi của cậu anh đều quan sát thật kỹ, anh tấm tắc trong lòng: "Nhóc đáng yêu thật!"

"Em đang nghĩ gì thế, nào cho anh xin số điện thoại, khi nào gần đến ngày anh sẽ gọi." Anh lại dùng nụ cười ấy mê hoặc cậu.

"Dạ, số em là 098xxxx313 ạ."

Trong lúc anh và cậu đang tiếp tục trò chuyện thì bà mai đã quay lại và chen ngang vào cuộc trò chuyện:

"Mọi người vào để em cắt bánh nào, tìm hiểu hẹn hò gì để sau nha!"

Thanh Hương vừa vỗ vai vừa nháy mắt với cậu, sự ám chỉ đó làm cậu đỏ mặt, cậu cũng cười hì hì với cô rồi cùng nhau vào bữa tiệc.

Cả buổi tối hôm đó, cậu đã rất vui và hồi hộp vì anh Khánh luôn đứng gần bên cậu, có đôi lúc chạm tay vào cậu, có khi thì khoác tay lên vai cậu, anh không nói gì nhiều, cậu cũng vậy, chỉ là cảm giác ấy cứ lớn dần lên và cả hai đều cùng cảm nhận được.

Tình yêu thật sự đến một lúc nào đó, đúng người đúng thời điểm nó sẽ xuất hiện. Tình yêu không phải là một cuộc đi săn vội vã của gã thợ săn và con mồi, vì khi cuộc đi săn hết vui rồi chỉ có con mồi là người tổn thương nhất.

Chương 2: Hẹn Gặp Em Tại Thư Viện Trường Nhé!


Bữa tiệc sinh nhật cũng đã kết, ai về nhà người ấy, cậu và anh cũng lưu luyến nhau mà rời đi.

Đêm hôm ấy, sau khi tắm rửa xong, cậu lên giường nằm cũng đã là 11 giờ đêm rồi nhưng cậu vẫn chưa muốn đi ngủ vội, cậu nghĩ về người con trai mà mình vừa gặp, để lại thật nhiều cảm xúc nhất từ trước đến giờ, nằm ôm điện thoại lòng cậu lại vu vơ: "Không biết giờ này anh ấy đang làm gì ta?"

Cầu được ước thấy luôn, trong lúc cậu đang mông lung mơ tưởng về anh thì điện thoại trong tay chợt rung rồi vang lên giai điệu dễ thương: "You are my sunshine, you are my sunshine..."

"Minh Nhật xin nghe, cho hỏi ai đấy ạ?"

Số lạ gọi đến, lòng cậu tự hỏi giữa đêm có người lạ nào lại muốn tìm mình chứ, phải chăng là anh ấy, cậu khẽ cười thầm hy vọng cái viển vông của mình là sự thật.

"Chào em là đây anh!"

Giọng nói ấm áp vang lên qua loa điện thoại làm tim cậu đập nhanh một nhịp, lòng cậu hớn hở như nhặt được tiền rơi trên đường:

"A, anh Khánh đó phải không?" Cậu có niềm tin đó là anh, nhưng phải hỏi lại cho chắc.

"Em vẫn nhớ giọng nói của anh à!" Lòng anh cảm thấy vui vì cậu chưa vội quên mất tên anh.

"Làm sao em quên được giọng của anh chứ!"

"Vậy à, sao vậy em, mình chỉ mới vừa gặp nhau thôi mà!"

"Ai biết, thích nhớ là nhớ thế thôi!"

"Gì cơ, chưa gì em đã thích anh rồi hả?"

"Ặc, ặc...Em nói em thích giọng nói ấm áp của anh thôi, làm gì có nói thích anh đâu!"

Khi nghe anh nói rằng cậu thích anh, cậu thoáng giật mình đến độ sặc nước bọt luôn, vội vàng giải thích để anh khỏi hiểu nhầm cậu chứ thực ra lòng cậu cũng thích anh rồi nhưng tự ý thức được phận làm thụ nên phải giữ ý một chút thôi.

"Vậy à, tưởng đâu em thích anh thật chứ, thì ra là không phải thích anh thật." Anh giả vờ thở dài qua điện thoại để cậu nghe thấy, rồi vờ như buồn buồn nặng lòng tâm sự: "Làm sao bây giờ, tự dưng anh cảm thấy rất thích em, mà em đã không thích anh thì..."

Câu nói "Em đã không thích anh" được anh nói rất nhẹ nhàng từng từ một, tạo nên cảm giác lòng anh đang rất buồn, cậu nghe qua điện thoại thôi mà cũng rầu theo. Càng không muốn anh hiểu lầm gì đó nên đành nhanh chóng chen ngang câu của anh:

"Ý em không phải như thế, em.... em thích anh mà.."

"Mà sao em?"

"Mà như một người bạn, một người anh em trước đã nha anh."

"Thế sau đó thì sao nữa hả em?"

"Em không biết, em...em..."

Giá như lúc này có cái búa trong tay, cậu sẽ không do dự mà đập một phát vào đầu mình cho bất tỉnh luôn, tình huống này thật không biết phải làm sao, tự tranh đấu trong lòng: "Chưa gì mà đã nói huỵch tẹt ra là mình thích người ta thì có mất giá lắm không ta? Còn nói không thích anh ấy, có khi nào anh ấy buồn rồi bơ mình luôn không ta? Ông trời ơi, con hay làm sao bây giờ? Hay làm mình bất chấp dẹp bỏ hết liêm sỉ mà nói rằng em thích anh, em muốn hẹn hò cùng anh..." Cậu tự vò rối đầu tóc mình lúc nào không hay biết.

"Em ơi, em ngủ rồi hả? Sao em không nói gì đi chứ?"

Đợi mãi không nghe thấy cậu nói gì, anh chỉ nghe thấy hơi thở có phần đều đều, anh tự nghĩ: "Có phải nhóc mệt quá nên ngủ quên luôn không ta, người gì đâu đáng yêu thế"

"..." Đang trong lúc bối rồi, không biết làm sao thì nhặt được cái phao, cậu tự nghĩ: "Ý hay nha, hay là mình vờ như ngủ quên đi, sáng mai sẽ nhắn tin xin lỗi sau...nhưng mà không, làm vậy thì vô duyên lắm..." nên cậu đành phải vội lên tiếng chứ không anh cúp điện thoại thì lại uổng phí lắm nha.

"A, em vẫn ở đây, anh đang làm gì đó?"

Cậu không thể trả lời tiếp câu hỏi khó lúc nãy nên đành lảng tránh sang chuyện khác.

"Anh vẫn đang đợi em để nghe tiếng em đó! À mà trong lúc đợi em thì anh đã thoát y xong rồi nha, thật thoải mái!"

Anh khẽ cười vì cậu vẫn còn đây và sẽ tiếp buôn dưa lê cùng anh.

"..." Cậu hơi nín lặng trong vài giây mà tưởng tượng ra hình ảnh anh vừa thoát y xong sẽ như nào rồi tự lấy tay cốc vào đầu mình tự nhắc nhở: "Nhật ơi mày mau tỉnh lại dùm tao cái!!!"

"Anh tính làm gì à?"

"Làm gì là làm gì hả em?"

Cậu lại tự cốc đầu mình tự trách: "Nhật ơi là Nhật, mày vừa hỏi cái gì thế hả?"

"À, em chỉ hỏi chơi chơi vậy, chứ tự dưng nửa đêm anh trần truồng làm gì chứ?"

"Em tò mò lắm hả?"

"A...Không có tò mò, tự dưng anh nói ra em nhanh miệng hỏi bừa vậy thôi."

Miệng thì nói không tò mò nhưng thật ra trong lòng cậu thật sự đang tò mò lắm đó nha.

"Cởi đồ để làm chuyện đại sự đó em."

"A... Vậy em cúp máy đây, anh làm gì làm đi kẻo người ta đang đợi..."

Cậu vội vàng cúp máy, để lại đầu bên kia sửng sờ vẫn chưa kịp nói thêm câu nào. Nhanh chóng trùm chăn lên người, lòng có chút kích động khi tự viển vông ra cái cảnh anh trần trụi trên giường lại có chút đau lòng khi anh làm chuyện đó với người khác.

Đầu bên kia, điện thoại anh vang lên vài tiếng "Tút...Tút..." rồi im lặng, anh bật cười tự cảm thán: "Nhóc này rất đáng để mình theo đuổi, sau này chắc sẽ vui vẻ lắm đây, chỉ cần mệt mỏi mà trần trụi ôm nhóc vào lòng chắc sẽ vui hết biết!"

"Ting...ting"

Điện thoại cậu vang lên tiếng báo hiệu tin nhắn, cậu không hào hứng lắm nhưng nhìn vào màn hình thấy số lạ vừa gọi đến lúc nãy, là số anh, cậu vội mở tin ra thì thấy:

"Anh đi ngủ thường không mặc đồ em ạ, khoa học đã chứng minh rằng khi ngủ nude sẽ tốt cho sức khỏe. Thôi anh chúc em ngủ ngon. Mai cuối tuần, em có lên thư viện để tự học không?"

Đọc tin nhắn xong cậu thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt sáng hẳn lên, liền vội vàng trả lời lại anh: "Có, mai em sẽ lên thư viện để tự học."

"Ừ, vậy mai 8 giờ, hẹn gặp em tại thư viện trường nhé! Không gặp không về! G9 em nha!"

Vài giây sau đó, cậu liền nhận được tin nhắn của anh. Và cũng liền đáp lại:

"Dạ, không gặp không về! G9 anh nhé!

Sau đó, cậu soạn cái tin gửi cho con bạn thân: "Hương ơi, ngày mai tao có việc đột xuất không đến xem phim cùng với mày được...Hihihi..."

30 giây, nhận được tin nhắn lại: "Ừ, mày bận việc thì tao xem một mình thôi, mà xem một mình hổng có sướng mày ơi, thôi hẹn mày bữa khác vậy."

"Sorry mày nhen, hôm nào tao qua nhà mày rồi xem bù...hihi"

"Nói là phải nhớ đó, thể loại gì là do tao toàn quyền quyết định đó nha!"

"OK luôn!"

Tình yêu không có khả năng tự tìm đến gõ cửa trái tim ta, nếu ta không tự tạo ra cơ hội hoặc tự cho mình cơ hội thì có lẽ tình yêu sẽ còn mãi mắc kẹt ở một nơi nào đó.

Chương 3: Nắm Tay Nhau Dưới Ngăn Bàn.


Đêm qua ngủ hơi muộn, sáng dậy có phần uể oải nhưng anh đã rất nhanh chóng đến thư viện như lời hẹn ước. Dù đã đi nhanh hết mức rồi nhưng khi đến anh đã thấy cậu đang đứng đợi anh.

"Xin lỗi nha, em đợi anh có lâu không?"

Anh hỏi cậu với giọng nói có phần áy náy pha chút ngượng vì anh là người hẹn cậu mà lại phải để cậu đợi anh, như thế này là quá mất mặt đàn ông đi ấy chứ.

"Dạ, không sao, còn chưa đến 8 giờ nữa mà anh, em cũng vừa mới tới thôi ạ!"

Cậu nói xạo đó, thật ra cậu đã tới sớm hơn nửa tiếng vì lần đầu hẹn trai, vì hồi hộp, vì không muốn đến trễ để anh phải đợi.

"À thì ra là vậy!" Sau khi biết mình không có đến muộn, tâm thế anh chủ động lên luôn: "Sao em tới sớm thế, nôn nóng muốn được gặp anh sớm hơn phải không?"

"A...không phải thế đâu! Mình vào thôi kẻo hết chỗ đó."

Cậu vội quay người đi để che đi đôi má ửng hồng vì bị anh nói trúng tim đen rồi. Anh không trêu cậu nữa, chỉ im lặng cùng cậu đi vào trong.

"A, cái bàn gần cửa sổ kia anh nha!"

"Không, hôm nay dự báo thời tiết sẽ có mưa đó, ngồi đó tí mưa không ổn đâu em, mình lại cái bàn trong góc kia nhé, bất chấp nắng mưa cũng không ảnh hưởng gì."

Vụ dự báo hôm nay trời mưa là anh bịa ra đấy, anh bác bỏ ý kiến của cậu vì ngồi chỗ cái bàn đầy ánh sáng như thế thì làm ăn được gì chứ, phải cái trong góc mới ít bị người ta chú ý. Vậy mà cậu cũng tin và nghe lời anh răm rắp luôn.

"Dạ!"

Cả hai cùng tiến về cái bàn học phía trong góc, anh nhường cậu cái ghế bên trong (phía vách tường), còn anh ngồi bên ngoài.

"Em lấy tài liệu ra học đi, xem có gì không hiểu cứ bảo anh, anh giảng giải cho."

"Dạ!"

Cậu rất biết nghe lời, liền lấy tài liệu ra nghiên cứu rất chuyên tâm, không hay biết rằng người bên cạnh vẫn đang chăm chú nhìn cậu không chớp mắt.

Thời gian cứ chầm chậm trôi đi, sinh viên chăm chỉ vẫn cứ chăm chỉ nghiên cứu tài liệu, sinh viên xuất sắc năm cuối rất rảnh rỗi ngồi chống cằm nhìn biểu cảm của sinh viên chăm chỉ. Chợt thấy cậu chau mày, anh liền đoán ra ngay cậu đang gặp vấn đề khó hiểu, anh liền chủ động giải cứu ngay.

"Sao vậy em, có gì không hiểu à?"

"Dạ, vấn đề này thật sự em đọc nãy giờ mà vẫn không hiểu gì cả."

Ánh mắt cậu nhìn anh có chút hơi xấu hổ vì cậu không phải là người có tố chất quá thông minh mà chỉ là cần cù bù thông minh, đó là bí quyết mà cậu để cậu thi đậu vào ngôi trường danh tiếng này.

"À, trong vấn đề này em phải hiểu một cách đơn giản thôi, tự phức tạp hóa suy nghĩ thì càng nghĩ sẽ càng muốn nổ tung đó em."

"..."

Cậu chăm chú lắng nghe anh giảng giải vấn đề. Cậu có cảm giác anh giảng bài không thua kém gì giảng viên của trường, trong lòng lại dâng lên một sự ngưỡng mộ với anh.

"Vấn đề nó chỉ là vậy đó em, nãy giờ em nghe rõ ràng chứ?"

"Dạ, em nghe không sót một ý nào đâu anh."

Cậu cười nhìn anh với đôi mắt đầy ngưỡng mộ.

"Vậy, em hiểu hông?"

Không biết mà từ lúc nào anh đã luồn tay xuống ngăn bàn, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu làm cậu thoáng giật mình, quay sang thì bắt gặp ánh mắt anh cũng đang chăm chú nhìn cậu.

"Anh..."

"Suỵt...Em đừng nói gì cả, nếu em hiểu hãy trả lời anh bằng hành động nha!"

"..."

Theo lời anh nói, cậu cũng không nói gì cả, chỉ nhìn anh, cười nhẹ, phía bên giới cũng nhẹ nhàng nắm lại bàn tay anh.

Hai bàn tay bên giới khẽ nắm chặt hơn. Nhưng với năm thôi thì chưa đủ, anh bắt đầu không an phận, dần dần nghịch ngợm khiêu khích cậu, từng ngón tay anh khẽ vuốt ve lòng bàn tay cậu, trượt qua trượt lại từng kẽ tay cậu.

Cậu tuy sợ có ai đó phát hiện ra bí mật dưới ngăn bàn nơi anh và cậu đang ngồi nhưng cậu cũng không muốn rụt tay lại, cái cảm giác từng ngón tay anh đang mơn trớn tay cậu làm lòng cậu dâng lên một cảm giác như đang có lửa đốt vậy. Cảm giác cậu chưa từng trải qua nhưng cậu không cảm thấy sợ hãi, cậu còn muốn thêm nữa.

Cả hai cứ mắt nhìn mắt thế này mà bị ai đó phát hiện ra cái bí mật dưới ngăn bàn thì rất ngại nên cậu vờ đưa mắt nhìn vào tài liệu.

Anh mỉm cười nhìn cậu lật qua lật lại, lật tới lật lui từng trang tài liệu, lòng suy nghĩ "Người gì đâu mà dễ thương quá chừng, sau này phải ôm thật nhiều, ôm cho đã."

Ở nhà một mình chán không biết làm nên Thanh Hương đành lên thư viện để tìm tài liệu chuyên ngành, không ngờ rằng lúc đi ngang qua phòng tự học lại bắt gặp người quen, lòng cô như muốn hét lên, chưa bao giờ cô được xem đam mỹ trực tiếp như thế này, cảnh tượng này làm cô vô cùng kích thích. Cô từng bước từng bước lại gần nhưng có vẻ như không ai phát hiện ra sự có mặt của cô.

"Wow, 5 giây đọc hết một trang luôn, bạn tôi siêu ghê!"

Đang chìm đắm trong cảm xúc vừa thích vừa sợ thì giật mình vì giọng nói của Thanh Hương, cả hai ngước lên nhìn cô với hai tâm trạng trái ngược nhau, tuy có chút giật mình nhưng tay vẫn nắm chặt tay không rời.

"Chào em gái, cảm ơn em nhé! Hôm nào anh sẽ mời em một chầu hậu tạ."

"OK anh!"

Cô đưa tay làm dấu hiệu đồng ý với anh, rồi quay sang nhìn cậu nháy mắt cười cười, hành động đó làm cậu đã ngượng càng thêm ngại ngùng.

"Hi Hương!"

Cậu cười e ngại nhìn cô.

"Hôm nay mày đỉnh lắm nha, tao ưng bụng lắm!"

Thanh Hương giơ ngón tay cái lên dành cho cậu.

"Mày không giận tao à?"

Cậu dè chừng dò hỏi cô vì lời nói dối đêm hôm qua đã bị cô phát hiện.

"Mày bỏ tao đi ăn một mình là tao giận đấy, còn bỏ tao chạy theo trai là tao ủng hộ hai tay thêm cả hai chân nữa... há há há."

Mặc dù đang rất hào hứng nhưng vì nơi đây có rất đông người nên Hương đã cố nhịn xuống mà nói thật nhỏ nhẹ, nhất là cụm từ "chạy theo trai".

"Cảm ơn mày đã không trách tao!"

"Khà khà, không cần cảm ơn, nhớ giữ lời hứa là được à nha!"

Cô nháy mắt với cậu làm cậu thoáng giật mình vì cậu biết gu xem phim của con nhỏ bạn này khá là dữ dội, tự thầm nhủ trong lòng: "Có khi nào nó cho mình xem gay born không ta? Cơ mà mình chắc là cũng cần tìm hiểu một chút, kệ xem phim thôi mà!"

"Thôi em không làm phiền nữa, nhớ chăm sóc bạn em cho tốt đó, bye 2 người nha!"

Cô giơ tay lên vẫy chào, đáp lại anh giơ tay trái còn cậu giơ tay phải lên cùng vẫy chào lại Hương.

Sau khi Hương quay lưng đi, cả hai lại nhìn nhau trong im lặng, nửa muốn nói, nửa lại thôi.

Cái cảm giác khi hai thằng con trai lén lút nắm tay nhau dưới ngăn bàn có gì đó vừa thích thú vừa sợ bị phát hiện lại càng thêm kích thích đến độ không muốn rời nhau ra. Nhưng cứ nắm tay hoài thì cũng không làm ăn gì được cả, ở bên cạnh cậu, anh cảm thấy thời gian trôi thật nhanh, anh không muốn cứ mãi ngồi thư viện lén lút nắm tay nhau như thế này nữa, anh muốn được làm nhiều điều cùng cậu hơn nữa.

"Về nhà anh đi, anh đói...muốn ăn..."

"Có vội vàng quá không anh?"

Cậu bỗng đỏ mặt, tự hỏi lòng rằng: anh và cậu gặp nhau được có hai lần mà đã theo về nhà anh thì thật sự là quá vội vàng và dễ dãi, tự dưng chưa gì hết mà đã dâng hiến cho người ta rồi, như thế có ngu quá không ta?

"Chỉ cần em muốn, đâu có gì quan trọng đâu em!"

"Em...em chưa sẵn sàng cho chuyện đó...đó..."

"Em chưa đói bụng à, anh chỉ muốn dẫn em về nhà, cho em được thử tay nghề nấu ăn của anh thôi mà!"

Anh cười xoa đầu cậu, anh không ngờ là những câu đùa lấp lửng của mình lại có thể khiến cho cậu suy diễn linh tinh như thế, thật thú vị mà.

"..."

Cậu cảm giác mặt mình như nóng bừng lên rồi, cậu tự gào thét trong lòng: "Thật xấu hổ quá đi, tự dưng lại suy nghĩ đen tối chi cho bây giờ quê một cục rồi đây, làm sao dám nhìn mặt anh bây giờ?" Cậu cứ cuối gằm mặt nhìn như muốn xuyên thủng tập tài liệu, không dám ngẩng mặt lên nhìn anh luôn.

"Về nhà cùng anh nha?"

"Dạ!"

Cậu giật đầu, nhanh chóng thu xếp tài liệu, bút viết cho vào túi sách rồi nhanh chóng theo anh về nhà.

Tình yêu luôn cần có những phút giây với những hành động lén lút (có thể diễn ra ở chốn đông người nhưng đừng để bị phát hiện), nó sẽ đem lại những cảm xúc khác lạ, có đôi khi nó còn làm ta bị ghiền nữa...nhưng hãy nhớ là chỉ lén lút cùng người mình yêu thôi nhé!


Chương 4: Lần Đầu Đến Nhà...Đã Trần Trụi Trước Mắt Anh...


Anh dẫn cậu về nhà, là một căn hộ vừa phải nằm ở lưng chừng khu chung cư cao cấp, cách trường đại học không xa lắm.

"Mời em vào nhà anh!"

Anh mở cửa cho cậu, cậu theo anh vào nhà, đến phòng khách, vừa ngồi xuống ghế cậu đã vội bắt chuyện cùng anh.

"Nhà anh to quá, anh sống cùng gia đình hay sao ạ?"

Cảm giác đầu tiên cậu cảm thấy căn hộ khá lớn, nếu không nói là quá rộng, rộng thênh thang so với cái ổ chuột vừa hơn 8 mét vuông mà cậu đang thuê. Nếu nhà to thế này mà chỉ một người ở thì quá lãng phí rồi.

"Anh ở một mình, lắm lúc đêm khuya cô đơn buồn lắm, muốn có một người ở chung để bầu bạn mà tìm chưa ra ai hợp ý cả."

Anh vừa nói vừa nhìn cậu không rời mắt, làm cậu hơi mất tự nhiên một chút ngượng cười đáp lại anh.

"Chắc...chắc tại anh khó tính quá nên không ai hợp để ở cùng được chứ gì..."

"Anh đâu có khó tính, chỉ là anh chưa tìm thấy ai có thể hiểu được lòng anh."

"Vậy anh phải trò chuyện nhiều vào thì người ta mới hiểu được anh chứ."

"Thì anh cũng đang trò chuyện để người ta hiểu anh đây mà!"


Anh mỉm cười nhìn cậu với ánh mắt thắm thiết, cậu cũng nhìn anh không nói nên lời, trước sự tấn công phủ đầu dồn dập của anh làm tâm can cậu rung động dữ dội, cậu thầm gào thét trong lòng: "Mình phải làm sao bây giờ, dù rất thích anh nhưng mình chưa muốn mất trinh vào ngày hôm nay..." Cậu lắc lắc đầu xua đi cái suy nghĩ chợt lóe này mà không hay biết toàn bộ biểu cảm vừa rồi đều lọt vào tầm mắt anh rồi.


"Em làm sao mà lắc lắc đầu vậy?"

"A..tự nhiên em suy nghĩ không biết trưa nay ăn gì, rồi chợt nhớ đến món thịt kho cháy đen hôm trước do mải xem điện thoại nên tự nhủ sẽ không để lịch sử lặp lại nữa ahihi..."

Cậu thầm nhủ trong lòng: "Cứ bình tĩnh, anh ấy sẽ không nghi ngờ gì đâu, thở nhẹ nhàng, tự nhiên lên, đừng hồi hộp nữa Nhật à, thích thì thích nhưng vẫn phải giữ nết na!"

"Em đói rồi à, cùng anh vào bếp nào!"

Anh đứng lên, đi trước dẫn đường, cậu đi theo sau lưng anh nên không thể biết được anh vừa mỉm cười vừa suy nghĩ trong lòng rằng: "Nhóc dễ dụ thế này thì mình phải nhanh chóng dụ nhóc về chung nhà thôi, không được để thằng khác có cơ hội này."

"Em đeo cái tạp dề này vào đi!"

Anh đưa cho cậu một cái tạp dề màu hồng, còn cái của anh màu xanh. Cậu nhận lấy tạp dề anh đưa vừa đeo vào vừa thắc mắc liền hỏi:

"Anh nói sống có một mình mà sao có tới 2 cái tạp dề vậy anh?"

"Này là tạp dề tình yêu đó em, người bán nói với anh rằng nếu đeo cái màu xanh này và người mình thích đeo cái màu hồng này thì chắc chắn rồi sẽ yêu nhau đó em."

"..."

Cậu không nói gì, vì choáng trước sự sến súa lộ liễu của anh, vì thích thú đến mức phải ráng nhịn xuống để không phải hét lên sự vui sướng trong lòng.

"Em không tin hả?"

Trong lòng cậu đang gào thét, thật lòng cậu muốn nói "Em tin..." lắm nhưng nếu ngã vào lòng anh dễ dàng quá cậu sợ sẽ có ngày bị anh chán ghét nên vẫn nhịn xuống, cứ từ từ thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.

"A... người bán hàng đó chắc hẳn cũng là bậc thầy marketing anh nhỉ? Hỳ hỳ..."

"Được thôi, rồi thời gian sẽ chứng minh cho em thấy cái này đúng là tạp dề tình yêu."

Anh lại cười thật tươi và nháy mắt với cậu rồi bất chợt anh bẹo má cậu một cái làm cậu giật mình nắm lấy tay anh đang bẹo má cậu.

5 giây...10 giây ...30 giây sau đó, cậu vẫn nắm lấy tay anh, mắt nhìn anh không rời.

"Mặt anh dính gì à?"

"À không!"

Cậu vội quay mặt đi hướng khác nhưng quên mất là tay vẫn còn đang nắm tay anh.

"Không ngờ em thích nắm tay anh đến thế luôn á, thôi thì dọn về với anh, anh cho nắm 24/24 luôn á!"

Cậu lại giật mình buông tay anh ra vội mở tủ lạnh ra: "A... anh nói xem với những nguyên liệu này mình sẽ nấu món tuyệt vời gì đây..."

Cậu muốn dùng mấy thứ nguyên liệu này để đánh bẻ lái câu chuyện với anh đang làm cậu rối rắm trong lòng, nhưng thật trớ trêu, tủ lạnh to lớn nhà anh chỉ có 3 quả trứng, một bìa đậu phụ và ít thịt đông lạnh.

"..." Anh giật mình, quên mất chưa kịp mua nguyên liệu về mà đã dắt người ta vô bếp rồi.

"Không sao, nhiêu đây em có thể làm được 2 món là đậu hũ nhồi trứng và thịt kho."

"Ừ, anh thật sơ suất quá, ở bên cạnh em anh như quên hết mọi chuyện khác, em cứ làm món em đi, anh chạy xuống chợ mini ở tầng trệt mua thêm ít đồ nha.

"Ừ vậy anh đi đi, ở nhà đừng lo, có em chờ!"

Anh đi mua thêm thực phẩm, cậu ở nhà sơ chế những thứ đã có, chợt nỗi buồn không tên réo gọi. Cậu ráng nhịn sơ chế cho xong.

Cuối cùng thực phẩm cũng sơ chế xong rồi nhưng cậu thì không nhịn được nữa. Cậu chạy vội vào nhà vệ sinh, là lần đầu đến nhà anh nên cậu không thông thuộc địa chất địa hình nên suýt chút nữa thì đập mặt vô tường, cậu nhanh trí chống tay lên tường rồi chưa kịp thở phào thì ào ào nước đổ xuống. Nhìn lại thì tay cậu đang đè lên nút nhấn xả nước vòi sen trong phòng tắm, thôi lỡ ướt rồi, xả lũ tại đây rồi tắm luôn vậy.

"Ôi, làm sao bây giờ..."

Cậu không có quần áo để thay, cậu bối rối quá rồi.

Anh vừa trở về nhà, nhìn gian bếp không thấy cậu đâu cả, lại nghe thấy tiếng cậu vọng ra trong nhà tắm, không biết là chuyện gì xảy ra ở đó, anh vội chạy đến xem thế nào.

Vừa tắm xong, đang không mảnh vải che thân không biết phải làm gì, đột ngột cửa phòng tắm bật mở, lúc nãy cậu quên khóa lại vì sự cố quá bất ngờ, cậu giật mình hét lên:

"A...Không được vào đây!"

Nhưng đã quá muộn, cánh cửa mở ra, anh từ từ xuất hiện trong tầm mắt hốt hoảng của cậu.

"Có sao..."

Anh tính hỏi cậu có làm sao không nhưng chưa kịp nói hết câu thì anh đã đứng hình 5 giây sau khi nhìn thấy cậu nõn nà, lõa thể trong phòng tắm nhà anh, chỉ tiếc là chỗ đó đã được cậu dùng tay che lại mất rồi làm anh không nhìn thấy được.

"Em xin lỗi, em không phải cố ý tắm đâu, em gặp một sự cố!"

Mặt cậu đỏ bừng dần lên khi đôi mắt anh cứ đang soi từng chỗ trên người cậu từ trên xuống dưới.

"À không sao đâu, em mà cố ý tắm anh cũng không có ý kiến gì đâu."

Lòng anh giờ đây cũng đang dậy sóng không ngừng, tiểu đệ đệ nhà anh đang rung lên bần bật, anh phải cố trấn an nó vì cậu còn chưa nhận lời yêu anh mà, nếu không anh đã cho nó được tung hoành trận mạc từ lúc nhìn thấy cậu trần trụi rồi.

"Em cần lau khô người và quần áo mặc tạm, anh mau giúp em đi!"

Cái câu "Anh mau giúp em đi!" xuyên qua tai anh làm anh có phần rạo rực như thể cậu đang gọi mời anh vậy, nhưng anh vẫn kịp trấn tĩnh đi đồ cho cậu và không quên trêu ghẹo cậu một chút:

"Cần anh giúp lau người em không?"

"Không, em tự làm được, anh ra ngoài đi!"

Cậu cảm giác mặt mình nóng hơn sau khi nghe câu vừa rồi của anh, cậu mà để anh giúp lau người thì không biết hôm nay về nhà có còn trinh không nữa, nguy hiểm quá mà.

"À, vậy anh đợi em bên ngoài."

Mặc dù chỉ là ý định muốn ghẹo cậu thôi nhưng bị cậu từ chối tự dưng lòng anh hụt hẫng lạ thường. Anh lặng lẽ ra làm phòng bếp đợi cậu.

Sau sự cố có phần ngượng ngùng ấy thì cả cậu và anh đã có một ngày đầu tiên bên nhau thật vui vẻ, cả hai cùng nhau làm bếp, cùng ăn, cùng xem ti vi, cùng ngủ trưa, cùng dạo phố chiều rồi anh đưa cậu về nhà.

"Tới nhà trọ của em rồi ạ!"

Anh dừng xe, phụ cậu tháo mũ bảo hiểm trước một căn phòng trọ nhìn nhỏ bé.

"Anh có muốn vào nhà em một tí không?"

Dù biết phòng trọ của cậu rất nhỏ nhưng nếu không mời anh vào nhà thì thật là thất lễ quá.

"Phòng của em tuy nhỏ nhưng khá gọn gàng đấy, em có bàn tay sắp xếp tài thật."

"Dạ vì nhà nhỏ nên em phải thu xếp cho gọn lại ạ!"

Trời cũng đã tối từ lâu lắm rồi, bữa cơm đạm bạc nhà cậu được anh khen rất ngon.

Cơm tối cũng đã sắp tiêu hóa xong rồi nhưng anh vẫn chưa muốn ra về dù hai đứa đang ở trong một căn phòng chật chội với nhiều thứ lỉnh khỉnh xung quanh dù chúng đã gọn gàng.

"Anh ơi..."

"Hả em..."

"Trời tối rồi lắm rồi, có phải anh nên về nhà rồi đó!"

Cậu có phần e dè vì không muốn anh nghĩ rằng cậu đang xua đuổi anh về, nói rằng cậu còn nhiều việc phải làm là nói xạo chứ thật ra cậu sợ cứ để anh ở lại tiếp tục thế này chắc cậu tình nguyện mất trinh vì anh lúc nào không hay luôn quá.

"Ừ, anh quên mất, mà nè mau chuyển qua ở với anh đi, nhà anh rất rộng rãi lại gần trường nữa."

"Em không có nhiều tiền để góp vào tiền nhà với anh đâu."

"Vậy thì lấy thân báo đáp cho anh là được mà!"

Anh cười mắt nháy nháy với cậu.

Cậu bẹo má anh một cái rồi nói: "Quỷ sứ hà!" Rồi cậu chạy vào nhà, đóng cánh cửa lại, từ từ lắng nghe tiếng xe anh vang lên rồi nhỏ dần, nhỏ dần theo nhịp tim dần được bình ổn của cậu.

"Mày ơi, mai tao qua nhà, mày mở lớp dạy bài học vỡ lòng về GV cho tao đi, chứ tự tao tìm nó toàn ra những cái làm tao phát sợ luôn không dám xem tiếp được."

Cậu nhắn tin cho con bạn quân sư về GV.

"OK mày, tao sẽ lựa vài bộ nhẹ nhàng tình cảm để mày được khai sáng. Mà coi bộ mày với anh Khánh thành đôi rồi hả?"

"Chưa, nhưng mà cũng sắp rồi, anh cứ bảo tao chuyển qua ở cùng ảnh."

"Trời à, và mày vẫn chưa đồng ý, sao mà ngu thế hả, có bao thằng muốn vào nhà ảnh mà không được đó."

"Tao mà ở cùng ảnh thì kiểu gì cũng sẽ có chuyện kia cho mà coi, mà tao không có kinh nghiệm gì cả, sợ không khéo ảnh lại chán ghét."

"Ok, mai qua đây, tao mở lớp vỡ lòng khai sáng cho mày về thế giới tình trai dâng trào cảm xúc dạt dào như sóng trào..."

Thanh Hương hào hứng soạn ra mấy video GV nhẹ nhàng tình cảm mà cô yêu thích để ngày mai khai sáng cho đứa bạn, có nhiều lúc cô cũng không hiểu nổi chính mình luôn, cô rất mê GV nhưng lại nói không với AV.

Tình yêu là phải dám bày tỏ cho dù người ta có nói đồ mặt dày cũng không sao đâu vì yêu mà không dám nói thì cơ hội có rồi cũng sẽ qua đi thôi!

Chương 5: Lần Đầu Xem GV.


"To quá đi..."

Ánh mắt nhìn say mê, đôi tay vuốt ve vật thể hình trụ mỗi lúc một trương to bóng lưỡng của chàng trai vạm vỡ đang ngồi dạng háng trên chiếc ghế xô - pha, cậu hài lòng nhìn chàng trai đang trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ phía dưới.

"Ưm...Vợ thích không? Mau dùng lưỡi đi nào...oh yeahh"

Chàng trai ngồi phía dưới ngước nhìn lên, liếm môi một cái rồi từ từ dùng lưỡi quét qua cái đầu hồng bóng bẩy, há miệng ngậm lấy như đang ngậm một cây kẹo mút làm chàng trai kia thở mạnh:


"Hơ..hơ...đúng rồi, tê chết anh... vợ ơi..."

"...chụt..chụt..." Vẫn chăm chỉ ăn kẹo mút...

"Ahh vợ ơi, dừng lại đi...anh ra mất...akkk"

Chàng trai nhăn mặt vặn vẹo cuối cùng cũng được người kia buông tha để thực hiện một nhiệm vụ mới:


"Chồng ơi mau làm em sướng đi..."

"Chổng mông lên, chồng sẽ cho vợ được sướng điên luôn."

"Vỗ mông em đi chồng..."

"Bép...bép...vợ thích không?"

"Thích lắm, thích lắm...bóp mông em nữa đi...."

"Vợ anh dâm quá... bép...bép..."

Chàng trai tay dùng lực mạnh mẽ nắn bóp bờ mông từ trắng trẻo trở nên hồng hào rồi đỏ ửng làm người đang chổng mông không ngừng thở mạnh..."Hơ...sướng quá, mau cho vợ ăn...vợ thèm...."

"Vợ thèm gì?"

Chàng trai không vội vàng, một tay xoa nắn một tay cầm vật thể nóng rực chà sát qua lại nơi đó làm chàng trai đang chổng mông đã ngứa ngáy càng thêm ngứa ngáy: "Vợ thèm, vợ thèm....chồng biết mà, mau đút vô đi mà...ưm...ưm..."

Chàng trai không đùa nữa, đặt đầu vật thể ngay cửa động, không nói không rằng một phát đẩy vô tận gốc.

Hai tiếng hét vang lên:

"A...ahhhh...sướng quá chồng ơi....ư...ư..."

"A...AAA....ghê quá, rách mông, tét đôi người thì sao?"

Hai má cậu nóng lên đỏ ửng, quay qua hỏi con bạn thân thì thấy mũi nó đang chảy máu, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn màn hình laptop không rời mắt. Cậu vỗ vai lay người nó.

"Mày chảy máu cam kìa, mau ngẩng đầu lên cầm máu..."

"Máu cam gì chứ, để yên cho tao xem nào, lâu lắm mới có bộ là tao chảy máu mũi luôn đó, 2 anh làm say mê quá."

Trái ngược với sự lo lắng của cậu thì con bạn thân dửng dưng hất tay nó ra, mắt vẫn chăm chú xem bộ phim sống động trước mắt.

"Không phải máu cam thì đó là gì?"

"Máu sinh lý vì xem cảnh nóng á nai tơ à, ít bữa nữa khi về ở chung với anh Khánh thì mày sẽ hiểu thôi."

"..." Cậu vẫn chưa tiêu hóa được mớ lý thuyết có phần vi diệu này...

"Ahhh....kích thích quá mày ơi, tao mê 2 anh này quá..."

Con bạn tỏ ra kích động khi nhìn thấy cảnh vô cùng kịch liệt đang diễn ra, còn cậu thì cảm thấy hoang mang không hiểu vì sao người ta lại có thể làm nhanh như vậy chứ.

"Cứ xỏ xiên vô ra mấy chục lần trên phút như vậy thì chắc hỏng người luôn quá!"

"Hỏng người gì chứ, nhìn mặt hai anh ấy đi, đang thăng hoa đến 9 tầng mây luôn ấy, rồi mày sẽ hiểu cảm giác ấy mà."

"Không, tao chịu bị làm như vậy đâu!"

"Đừng có mà nói trước nha, chừng đó có khi mày sẽ van xin anh Khánh xỏ xiên nhiều hơn nữa á...hahahaha"

"Quỷ sứ, mày nói chuyện bậy bạ quá, mày đã thử đâu mà biết?"

"Kinh nghiệm xem GV nhiều năm, mau tập trung...sắp đến cảnh kết rồi kia..."

Con bạn thân nắm chặt lấy tay cậu làm cậu cũng hồi hộp theo, cậu cảm giác máu nóng trong người cũng rần rần theo từng tiếng rên rỉ từng âm thanh bạch bạch khi da thịt va đập vào nhau. Lần đầu tiên xem, lại cũng chẳng có kinh nghiệm gì cả nên ngay cả việc cậu nãy giờ cứng ngắt bên dưới nhưng cậu cũng chưa kịp nhận ra.

Bộ GV nóng hổi kết thúc, con bạn quay sang hỏi: "Mày muốn tham khảo thêm nữa không?"

"Thôi mày, tao vẫn chưa hấp thụ hết...."

"Thật ra chuyện này là chuyện rất bình thường thôi, mày không việc gì phải nghiêm trọng hóa nó lên cả, hãy để cảm giác thăng hoa thì tình tình yêu mới bền chắc được."

"Tao cũng biết thế nhưng tao vẫn sợ, mới nghĩ thôi đã nổi hết da gà rồi nè, nhìn phim người ta làm cũng hừng hực theo nhưng trải nghiệm thực thế tao không biết sao nữa."

"Không có gì phải lo lắng cả, mày phải nhớ rằng tình dục rất quan trọng trong một mối quan hệ giữa các chàng trai, nếu anh ấy có nhu cầu cao mà mày cứ từ chối có ngày ảnh chán ảnh đi ăn vụng rồi mất cả chì lẫn chài đó."

"Tao không muốn bị cắm sừng đâu..."

"Vậy thì hãy cố gắng làm ảnh say mê cái mông của mày đi...mày chưa nghe câu tích cực chổng mông, chồng thương chồng cho sung sướng hay sao....hahaha..."

"Quỷ nhỏ, nãy giờ nói chuyện dâm đãng quá, một bí thư nghiêm nghị mặt lạnh trên lớp mà tôi từng biết đây sao?"

"Haha...chỉ với mày thôi, mà nói vấn đề tình dục sao tránh được từ ngữ không lẳng lơ dâm dê hả mày?"

"Ừm, thật sự cũng cảm ơn mày vì không chỉ thông cảm mà còn làm quân sư cho tao nữa, nếu không có mày chắc tao còn rối rắm hơn nữa."

"Không có chi, nhớ quay phim lại cho tao xem là được rồi ...haha..."

"...." Cậu câm nín trước độ bá đạo của con bạn thân.

"You are my sunshine...." Tiếng chuông điện thoại vang lên, làm cả hai đứa giật mình.

"Anh Khánh gọi mày ơi..." Vừa xem GV xong lại nhận được cuộc gọi từ chàng trai đã đem lại cho cậu cảm xúc, cậu tự nhiên cảm giác hồi hộp.

"Thì nghe máy đi, xem ảnh nói gì?"

"Em nghe đây."

"Em đang ở đâu thế, lúc nãy anh ghé qua mà không thấy em có nhà."

"Em đã ở nhà Thanh Hương, lát nữa em sẽ về."

"Hai đứa siêng học nhóm thế, hay em qua học chung với anh đi nà."

"Dạ..tui em rảnh mới học nhóm thôi..." Cậu thầm than thở trong lòng: "Ôi trời, mình vừa học nhóm cơ đấy...anh ấy mà biết được sự thật thì không biết nghĩ mình thế nào nữa..." Cậu nói tiếp: "Anh năm cuối, em năm 2 thì học nhóm kiểu gì ạ?"

"Thì mạnh ai người ấy học, cái chính có em bên cạnh anh sẽ học chăm chỉ hơn...hihi..."

"..." Liệu có mạnh ai người nấy học không hay ngồi nhìn nhau cả buổi rồi chẳng ai học được gì.

"Im lặng có nghĩa là đồng ý, anh cúp máy đây, tí nữa anh qua đưa em đi ăn"

Anh cúp máy cái rụp, không cho cậu một lời hồi đáp nào luôn vì lúc này anh đang rất bận...tâm trí anh đang hồi tưởng lại cơ thể trắng nõn của cậu ngay tại nhà tắm này mới hôm qua thôi và tay anh dùng lực mạnh mẽ để vuốt ve an ủi phần cơ thể nóng rực phía bên dưới, miệng anh đang dần gọi tên cậu, anh nhớ cậu, anh muốn ôm cậu, anh muốn làm cậu ngay lúc này..."A...aaa..."

Anh vừa tự an ủi bản thân vừa liên tưởng đến cơ thể của cậu nhưng anh muốn người thật việc thật hơn là chỉ liên tưởng như lúc nãy: "Khánh à, mày phải tăng tốc, rước em ấy về rồi thì đời mày sẽ thăng hoa, không cần phải tự an ủi như này nữa..."

Tình dục là một món ăn tinh thần rất cần thiết để tình yêu giữa những chàng trai trở nên thăng hoa, nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi làm tan nát bao cuộc tình đẹp nếu không biết kiểm soát bản thân.

Chương 6: Buổi Hẹn Hò Đầu Tiên.


"Cốc cốc cốc...Nhật ơi, mở cửa cho anh!"

"Anh qua sớm vậy, em chưa kịp chuẩn bị gì cả."


Cậu đang tắm mặc đồ dở dang thì nghe có tiếng gõ anh gọi, cậu xỏ vội cái quần rồi ra mở cửa cho anh, quên mất vẫn chưa mặc áo, mà có sao đâu, body của cậu dù không đô con nhưng chỗ nào cần đầy đặn thì sẽ rất đầy chỗ nào không cần mỡ thì sẽ không có tí mỡ thừa nào.

"Bình thường em vẫn hay bán nude thế này à?"

"A...Không phải thế đâu, vội mở cửa cho anh nên chưa kịp mặt áo, đợi em chút nha."


Cậu lúc này cảm giác thật xấu hổ quá, vì tiếng trai gọi mà quên cả việc chỉnh tề áo quần. Cậu quay người đi lấy áo thì bị anh nắm tay lại.


"Mặc đồ đôi với anh đi!"


Anh mở túi xách lấy ra một cái hộp nhỏ xinh đưa cho cậu: "Cái này dành cho em!"


Cậu rất bất ngờ và cảm giác đang vui trong lòng vì món quà của anh là một chiếc áo giống với cái anh đang mặc chỉ là với kích cỡ nhỏ hơn để vừa với cậu.


"Cảm ơn anh, em thích lắm!"


Cậu liền mặc áo, cảm giác hơi rộng một tí nhưng cũng rất thoải mái.


"Em thích vậy thì phải đền ơn anh đi!"


"Làm gì bây giờ?"


Cậu lém lỉnh nhìn anh.


"Hay lấy thân báo đáp anh đi, sao nào?"


Anh nhìn cậu ánh mắt sói già nhìn thỏ non.


"Ưm... cũng được thôi, anh nhắm mắt lại đi!"


Anh thấy cậu nói xong thì liền e thẹn, đỏ mặt cuối đầu né tránh ánh mắt anh. Không biết cậu lấy thân báo đáp kiểu gì đây, anh thấy vui trong lòng vì cậu có vẻ đã cởi mở hơn trong tương tác với anh rồi, anh nhắm mắt lại lòng hồi hộp chờ cậu báo đáp.


"Chóc..."


Cậu nhón chân hôn nhẹ lên má anh, một hành động cậu chưa từng làm cho ai ngoại trừ những người thân thiết nhưng với anh lúc này đây không phải là theo nghĩa thân thiết đó mà nó một thông điệp cậu muốn gửi tới anh rằng: "Em thích anh!"


Vừa hôn lên má anh xong, chưa kịp đợi anh mở mắt ra cậu đã vội chạy vào nhà tắm, đóng cánh cửa lại lại, dựa lưng vào tường lắng nghe trái tim mình đập rộn ràng.


"Em sao thế, anh đã làm gì em đâu mà em chạy trốn rồi!"


"Em...em chỉnh trang lại một tí, anh ra bên ngoài đợi em đi!"


Cậu vội mở nước tạt lên mặt để xua đi cảm giác nóng hổi vừa, tự lẩm nhẩm một mình: "Hôn thì cũng hôn rồi, chuyện gì đến sẽ đến thôi, tôi ơi bình tĩnh đừng run."


"Không chê anh nghèo lên xe anh đèo!"


Anh chìa ra cho cậu một cái bảo nón bảo hiểm cùng một câu thả thính nhưng thật sự không cần thiết nữa vì cậu đã tự dính anh rồi, dù anh có nghèo thì cậu cũng sẽ muốn được ngồi phía sau tựa vào tấm lưng vững vàng của anh.


"Ôm anh thật chặt vào nha!"


"Gì chứ, em có phải bánh bèo yếu đuối đâu, ..ôm...ôm kỳ lắm..."


Cậu cũng muốn ôm eo anh lắm chứ nhưng vẫn còn ngại ngùng vì lần đầu đi với anh.


"Vèo..." Không một lời báo hiệu, anh tăng tốc thật nhanh làm cậu bất ngờ.


Cậu giật mình vội vàng ôm lấy eo anh thật chặt:"Á....anh muốn bị cảnh sát giao thông bắt à?"


"Hihi...Trước khi cảnh sát giao thông bắt được anh thì anh đã bắt được em rồi."


"Em...ôm anh là được chứ gì, chậm lại đi anh!"


"Vậy mới ngoan nha, giờ mình đi ăn nhé, em muốn ăn gì?"


"Anh quyết định đi nhưng đừng ăn cái gì mắc quá nha, em không có nhiều tiền đâu."


"Em lo gì chứ, anh mời mà, em mà cứ vậy anh giận đó nha!"


"Dạ!"


Anh chở cậu đến quán phở quen thuộc gọi ra 2 tô phở bò.


"Nhìn em gầy quá, cho em thêm miếng thịt nè!"


Anh gắp cho cậu miếng thịt bò to nhất trong tô, làm cậu vừa vui vì được anh cưng chiều nhưng cũng rất ngại.


"Anh đừng làm vậy, anh cũng cần ăn thịt mà!"


Cậu tính gắp lại cho anh thì đã bị anh ngăn lại.


"Em phải ăn hết cho anh đó, nhìn em gầy anh buồn đó!"


Nghe anh nói vậy lòng cậu xúc động lắm luôn:


"Dạ... Em có hơi nhẹ cân nhưng cũng không có gầy đâu anh, anh cũng cần ăn thịt mà!"


"Anh muốn vỗ béo em thêm tí, muốn em thêm khỏe mạnh hơn tí."


Được anh lo lắng như vậy cậu cảm giác vui trong lòng, không biết nói gì hơn nữa: "Mình ăn đi anh, kẻo nguội mất ngon!"


Ăn uống xong anh dẫn cậu đến rạp chiếu phim, anh chọn ngay một bộ phim ma kinh dị rùng rợn với hy vọng cậu sẽ yếu bóng vía sợ ma mà ôm lấy cánh tay anh thật chặt, anh lúc đó sẽ trở thành vị cứu tinh trong lòng cậu. Anh mỉm cười đắc ý với cái ý nghĩ ấy trong đầu.


Anh chờ mãi mới đến cảnh con ma xuất hiện, cả phòng chiếu bắt đầu vang lên những tiếng la hét, anh mừng thầm: "Đến lúc làm anh hùng của em ấy rồi!"


Anh đợi mãi đến khi qua đi phân đoạn đầy sợ hãi đó mà cậu vẫn còn chưa ôm lấy cánh tay anh lần nào, lại tự an ủi: "Vẫn còn nhiều phân đoạn đáng sợ hơn nữa mà, không có gì phải vội vàng cả, kiểu gì em ấy cũng ôm mình thôi!"


Một lúc sau, cả phòng chiếu lại hú hét, anh lại mong chờ và quay sang nhìn cậu thì thấy ánh mắt cậu rất nghiêm túc và háo hức xem phim, những tiếng hét xung quanh dường như chẳng làm cậu mất tập trung tí nào cả.


"Định mệnh nó! Toang kèo rồi!"


Anh ôm đầu cảm thán, quá là thất bại luôn rồi, cậu không hề sợ ma như anh tưởng.


"Sao thế anh?"


Cậu dù chú ý đến phim nhưng cũng không quên để ý những động tĩnh từ người bên cạnh. Phòng chiếu phim hơi tối thế này mà từ đầu đến giờ anh vẫn chưa nắm tay cậu thì cậu đoán chắc là anh đang ủ mưu gì rồi.


"À phim nó gây ức chế quá ấy mà!"


"Có vậy sao, em thấy nó vẫn rất mạch lạc mà!"


"..." Anh ngán ngẩm trong lòng: "Là mình chọn sai phim hay làm sai cách rồi! Hừ thua keo này mình bày keo khác."


Một lúc sau, bộ phim đến khúc cao trào, tiếng hét lại vang lên, có cả tiếng khóc của một cô gái nào đó nhưng tất cả không phải là vấn đề làm cậu quan tâm cho đến khi bên cạnh có biến.


"Á...mẹ ơi, con ma kia ghê quá!"


Người bên cạnh chớp lấy cơ hội ôm lấy cánh tay cậu, đầu tựa vai cậu ra vẻ rất sợ sệt nhưng cậu biết thừa anh là đang giả vờ rồi, cậu khẽ nói nhỏ vào tai anh: "Em chờ mãi mới thấy anh chịu nắm tay em đó!"


"..." Anh câm nín không nói nên lời khi bị cậu lật tẩy, nhưng thôi không sao cả, phim ảnh gì chứ anh vào rạp cũng là chỉ vì có cậu thôi.


Thế là từ đó về sau, anh đã rút ra kinh nghiệm khi xem phim với cậu thì muốn nắm tay là nắm, rờ được chỗ nào hay làm được cái thì tùy cơ ứng biến vì rạp chiếu phim tuy hơi tối nhưng xung quanh vẫn có nhiều người mà. Còn những lúc xem phim tại nhà sau khi đã rước được cậu về chung nhà thì đâu có rảnh để mà xem phim.

Khi thật lòng thích ai đó, thương ai đó... được ở bên cạnh ai đó, làm những điều ngốc nghếch nhất cũng cảm thấy vui vẻ lạ thường. Và khi ta đã thích ai đó... thì những gì ngốc nghếch từ người đó cũng cảm thấy thật đáng yêu.

Chương 7: Tôi Là Gay.


"Xin lỗi anh, em dậy hơi trễ..."

Cậu lí nhí xin lỗi vì được anh qua đón đi học mà phải bắt anh đứng đợi, đêm qua cậu ngủ muộn cũng vì chăm chỉ học hỏi kinh nghiệm... để sau này hòa hợp vui vẻ cùng anh thôi.

"Không sao đâu, mau lên xe sắp trễ giờ rồi!"

Không bị anh mắng vì làm anh đợi chờ, còn được anh cưng chiều bảo lên xe anh đèo đi học, cậu nhất thời xúc động vừa ngồi lên xe liền ôm lấy eo anh, đầu tựa vào bờ vai anh.

Hành động của cậu cũng làm anh bất ngờ, lòng vui hơn lạ thường.

"Thích ôm anh lắm phải không nè!"

"..."

Có tí xấu hổ nhẹ nhưng vẫn ôm không buông.

"Ôm cho chắc vô nha, anh chạy nhanh đó không thì muộn mất!"

Anh tăng tốc, chiếc xe băng băng hướng về trường đại học, cậu vẫn ôm anh thật chặt dù có bắt gặp vài ánh nhìn từ người người đi đường.

Cậu và anh rất thoải mái không quá bận tâm vì việc ôm eo nhau khi xe chạy nhanh hơn cũng chỉ để an toàn mà thôi.

Lúc đi qua cổng trường, hình ảnh cậu ngồi phía sau ôm eo anh đã lọt vào tầm mắt vài người và sự thân mật này làm họ không vui một chút nào.

"Em vào lớp đi, giờ giải lao xuống căn tin ăn sáng cùng anh nha."

"Dạ!"

Cậu và anh chia tay nhau, ai về lớp người đó.

Hôm nay, lớp anh đang học được hơn 1 nửa thì thầy giáo có việc bận đột xuất nên phải dừng bài học lại dở dang, thế là anh có dư 30 phút để đợi cậu.

Anh tính đến căn tin nhâm nhi một ly cà phê trong lúc đợi cậu, anh vừa đi ra khỏi lớp thì liền có người liền đi theo sau.

"Khánh nè, sao nay đến lớp muộn vậy?"

Ngân là hoa khôi của trường đại học, là một người bạn từ bé của anh vì bố mẹ hai bên khá thiết thân nhau.

"Có đâu, vẫn vào trước lúc thầy vào là được rồi!"

"Lâu rồi không thấy Khánh quan tâm gì đến Ngân, cả một tin nhắn chúc ngủ ngon cũng không có luôn."

Cô tỏ vẻ hờn dỗi nhưng cũng không làm anh bận lòng vì anh thừa biết tính cô bạn này rồi, anh liền thẳng thắn:

"Tôi đâu phải người yêu của Ngân. Lấy quyền gì mà quan tâm chứ?"

"Thì là người yêu Ngân đi, xinh đẹp như mình đây, sao Khánh mãi không chịu động lòng chứ...Không biết đâu!"

"Hahhaa...vẻ đẹp của Ngân... tôi không cảm được..."

"Quá đáng, sáng nay Ngân có nhờ Khánh qua đưa Ngân đến trường thì Khánh bảo bận nhưng lại đèo người khác, giờ lại nói lời phũ phàng nữa."

Ngân khó chịu trong lòng: "Dám thờ ơ với sự xinh đẹp của tôi, để xem khi cậu nhìn thấy tôi mặc bikini rồi thì có còn không cảm được vẻ đẹp của tôi nữa không...!"

"Xin lỗi nha, đã nói với Ngân bao nhiêu lần rồi tôi là Gay nên Ngân đừng phí thời gian nữa."

"Khánh hay lắm! Bài cũ hát lại hoài không chán sao?"

Gương mặt cô tỏ vẻ không vui, cứ mỗi lần cô muốn bày tỏ lòng mình với anh thì anh luôn lấy câu "Tôi là Gay" để dập tắt nỗi lòng cô.

"Là thật đó, tôi có người trong lòng rồi! Ngân hãy tỉnh ngộ ra đi."

"Tại sao chứ, Ngân có chỗ nào không tốt hay chúng ta không xứng đôi? Bố mẹ chúng ta đều mong chúng ta trở thành một đôi mà."

Cô nhìn anh với ánh mắt hoang mang pha lẫn bi thương, bao năm qua tình cảm cô dành cho anh không phải anh không biết chỉ là anh không thể đáp lại cô cũng như mong muốn của hai gia đình.

"Ngân rất tốt nhưng tôi rất tiếc, tôi không có cảm xúc với phụ nữ."

Anh tiếp tục đi về phía căn tin, bỏ lại Ngân đứng chôn chân tại chỗ chỗ nhìn theo bóng anh xa dần. Cô không thể nào tin được những gì mình vừa nghe được. Cô không thể chấp nhận điều đó, một người như anh tại sao lại không thích phụ nữ được? Cô không cam lòng: "Cậu phải là của tôi..."

"Anh đợi em có lâu không?"

Vừa tan lớp là cậu chạy vội xuống căn tin tìm anh mà không hay biết có người đã theo cậu từ nãy giờ.

"Đói lắm rồi phải không, mau ngồi xuống đi, anh gọi đồ ra cùng ăn."

"Dạ!"

Cậu ngồi cạnh anh, cùng anh ăn sáng thật vui vẻ, tất cả khung cảnh thân mật ấy đều lọt vào tầm mắt một người con trai khác, người này đã để ý cậu từ năm nhất nhưng vẫn chưa dám bày tỏ tình cảm vì sợ làm mất tình bạn. Người con trai ấy siết tay thành nắm đấm, mặt không biểu cảm quay người bước đi.

Chương 8: Tôi Đủ Sức Bảo Vệ Em Ấy!

Ngân vừa bước xuống xe đã đùng đùng đi vô nhà, bỏ mặc em trai còn trên xe mà đi trước, tài xế không hiểu chuyện gì đang xảy ra, bèn quay sang hỏi cậu chủ nhỏ:


"Cậu chủ à, không biết hôm nay cô chủ có gì không vui mà tức giận vậy?"


"Không có gì đâu, anh Thái đừng bận tâm, anh vất vả rồi hãy cất xe rồi vào nghỉ ngơi đi."


Gia Huy vỗ tay nhẹ lên vai anh tài xế nhà rồi mở cửa bước theo chân chị gái.


Vừa bước vô cửa đã Gia Huy đã thấy chị gái ngồi phịch trên chiếc ghế sofa lớn, mặt mày nhăn nhó cau có, cậu liền ngồi xuống chiếc ghế đối diện chị.


"Chị đừng có trưng ra cái bộ mặt thất tình chán đời đó có được không, cuộc đời này thiếu gì trai, sao cứ phải dính vô anh Khánh làm gì cho mệt."


"Mày còn nhỏ, chưa biết yêu đâu, không hiểu chuyện gì thì đừng có mà lắm chuyện với chị nha."


"Hai đứa lại cãi nhau chuyện gì mà ỏm tỏi thế?"


Bà Ngọc, mẹ của Ngân và Gia Huy mang ra cho hai đứa con của bà mỗi đứa một cốc nước ép trái cây do chính bà làm.


"Chị hai thất tình."


"Mẹ!!! Khánh nói Khánh có người yêu rồi, Khánh còn nói không cảm nhận được vẻ đẹp của con."


Ngân giãy nảy lên, liền ôm lấy và vùi đầu vào cánh tay bà Ngọc khi bà vừa ngồi xuống cạnh cô.


"Há há...dữ dằn như chị bây giờ thì em cũng chẳng cảm được vẻ đẹp đó đâu."


"Mày đừng có trêu chị, mày cứ yêu đi, đau lòng đi rồi sẽ biết ngay mà."


"Ai nói chỉ có chị biết yêu, mới biết đau lòng..."


Cậu uống vội ly nước ép rồi mang ly xuống phòng bếp, bỏ mặc chị gái và mẹ cậu sững người vài giây nhìn theo phía sau nhưng chị cậu lúc này không có tâm trạng quan tâm đến chuyện của cậu, chuyện của cô lúc này mới cấp bách hơn.


"Mẹ, con phải làm sao bây giờ, con không thể mất Khánh được!"


"Được rồi đừng có nháo, tiết lộ cho con một tin bí mật là ngày xưa lúc còn mang thai con và cả Khánh, hai gia đình đã ước hẹn sau này lớn lên sẽ tác hợp hai với nhau."


"Thật sao?"


Mặt Ngân tươi tắn trở lại như cây cỏ khô héo nhận được mưa rào.


"Làm sao có thể giả được chứ!"


"Nhưng lỡ Khánh không chịu thì sao?"


"Không có chuyện đó, con đừng lo lắng gì cả, đã có người lớn bọn mẹ bảo kê cho con rồi, không có con gái nào có thể bước chân vô được Trần gia nếu như chị Trần không cho phép, giờ con đã yên tâm chưa?"


Bà Ngọc xoa đầu, trấn an con gái yêu của mình.


"Không phải con gái, mà là con trai thì sao?"


"A há há...con nói điên nói khùng gì đó, thôi mau rửa mặt rồi đi ăn cơm."


"Không, là chính miệng Khánh nói với con đó mẹ."


"Con gái ngốc à, anh chị Trần chỉ có mỗi một đứa con trai là Khánh thôi, không lẽ nào họ chịu nhìn con trai mình đi vào con đường tuyệt tự hay sao?"


Sau khi được mẹ trấn an, Ngân liền tìm thấy lại sự tự tin "Khánh có là Gay cũng không sao vì dù thế nào Khánh cũng phải thuộc về tôi!" Cô vui vẻ khoác tay bà Ngọc cùng đi ăn cơm trưa.


"Chào Mừng các em đã đến với Ngày Hội Hướng Nghiệp năm 2013, Các em đã sẵn sàng để tìm hiểu về các việc làm tương lai chưa nè?"


"Chúng em đã sẵn sàng!!!!"


Cả hội trường rộn ràng tiếng nói cười của tất cả sinh viên từ năm nhất đến năm cuối trong khoa, và tất nhiên những đàn anh chị sẽ được phân công nhiệm vụ hướng dẫn và quản lý hoạt động ngoại khóa cho các em khóa dưới nên Khánh không có nhiều cơ hội để mà lén lúc hẹn hò cùng với cậu.


Không được nói cười cùng cậu đã chán rồi, đằng này Ngân cứ kè kè bên anh vì nhiệm vụ được thấy quản lý khoa giao cho hai người. Thật sự nhìn Ngân cứ tươi cười làm ra vẻ như chưa hề có cuộc nói chuyện ngày hôm đó khiến lòng anh rất khó chịu nhưng cũng cố tỏ ra thân thiện vì đây là hoạt động của khoa nên không thể làm hỏng được.


Tất cả những sự tình tứ Ngân dành cho Khánh đều được cậu nhìn thấy hết nhưng cậu không có nổi cơn ghen gì cả, cậu cho rằng vì anh ấy quá hoàn hảo nên được con gái để ý đến cũng không có gì lạ, hơn nữa hoạt động giữa ban ngày thì có gì đâu phải lo.


Đang mãi nhìn về anh mà cậu không hề biết Gia Huy đang tiến đến gần cậu.


"Hey, nhìn gì mà sững người vậy Minh Nhật?"


"À...không có gì đâu!"


"Bọn họ nhìn đẹp đôi quá, lại còn muôn đăng hộ đối nữa chứ, công tử Trần gia cùng tiểu thư nhà họ Phạm này thật sự rất tương xứng đó."


"Thật sao?"


"Cái gì mà công tử với tiểu thư chứ, Khánh chỉ thích tôi thôi, đừng có nói bừa nha, nha...!" Cậu muốn hét vào mặt thằng bạn đã quen biết 2 năm nay rồi nhưng vẫn kiềm lại được.


"Đúng rồi, có tin đồn hai gia tộc đó đã đính ước với nhau từ hồi bọn họ còn nằm trong bụng đó."


Nhờ sự việc hôm bữa mà Gia Huy cũng biết được chuyện đính ước giữa hai nhà.


"...Gì chứ, ở đâu cậu có thông tin này?"


Minh Nhật sốc, choáng nhẹ vài giây, tất cả biểu hiện trên mặt cậu đều được Gia Huy quan sát hết.


"Vì mình là em trai của chị Ngân đây!"


"Hả???"


"Làm gì mà cậu lại giật mình như vậy?"


"Không có gì, mà cậu nói với tôi chuyện này để làm gì?"


Minh Nhật cảm giác Gia Huy mà mình quen biết 2 năm nay thật không đơn giản như cậu từng nghĩ nữa nên đâm ra có tính đề phòng.


"Cậu với anh Khánh sẽ không có kết quả nào đâu, dừng lại đi, tôi không muốn cậu bị tổn thương."


"...Cậu...cậu..."


Minh Nhật hoảng hốt, lắp bắp không nói nên lời.


"Đừng sợ, tôi không nói với ai đâu, bình tĩnh đi!"


Gia Huy nắm lấy tay Minh Nhật để trấn an nhưng lại bị cậu giật tay ra.


"...Tôi...tôi..."


"Tôi thích cậu lâu rồi, từ mai tôi sẽ theo đuổi cậu!"


Gia Huy lại lần nữa nắm tay Minh Nhật, lần này mạnh hơn làm cậu vùng vằng giật ra nhưng không được.


"Cậu buông ra đi, tôi không biết cậu nói gì hết!"


Minh Nhật có vẻ tức giận vì bị nắm tay thật chặc.


Diễn biến vừa rồi vô tình được thu vào tầm mắt Khánh, anh thấy người mình yêu đang bị một thằng khác bắt nạt liền nóng mặt, anh rời bỏ vị trí, quên luôn nhiệm vụ của mình liền chạy đến bên Minh Nhật.


"Buông tay em ấy ra ngay!"


Cả Nhật lẫn Huy đều quay lại thì nhìn thấy anh đã xuất hiện từ lúc nào không hay, anh nhanh chóng gỡ tay Nhật tay ra khỏi gia Gia Huy, cả hai nhìn nhau với ánh mắt hình viên đạn.


"Anh nghĩ mình là ai, anh không đủ sức bảo vệ được cậu ấy đâu!"


Gia Huy nhìn anh cười nhếch mép đưa ra cảnh báo đầy tính thách thức.


"Cảm ơn cậu đã nhắc nhở, tôi biết tôi có khả năng gì. Tôi đủ sức bảo vệ em ấy! Mình đi thôi Nhật!"


Khánh cũng đanh thép đáp trả lại người thách thức anh rồi nắm tay cậu dắt ra bãi đỗ xe, hình ảnh ấy loạt vào tầm mắt khá nhiều người ở hội trường, nhiều người không biết chuyện gì đang xảy ra, có người vui như hoa nở trong lòng, có người lạnh lùng không biểu cảm, có người tức tối trong lòng nhưng ngoài miệng vẫn cố tươi cười.


Được anh giải vây, được cảm nhận được sự ấm áp từ tay anh, lòng cậu không còn một chút lo lắng nào nữa, ai nhìn cũng mặt kệ, cậu không quan tâm nữa vì đã có anh rồi, cậu cũng khẽ nắm lấy lòng bàn tay anh, cùng sóng đôi bước theo anh.

Chương 9: Tổn Thương!


"Cốc...cốc...cốc..."


"Anh tới sớm vậy, hẹn nhau 8 giờ cơ mà..."


Cậu vui vẻ, hí hửng vội vàng mở cửa ra thì nụ cười có phần bị đơ lại vì người bên ngoài cánh cửa không phải là người cậu đang đợi.


"Cậu không vui khi nhìn thấy tôi sao, dù gì chúng ta cũng là bạn bè 2 năm rồi đó. Chẳng phải chúng ta trước đây rất tốt hay sao hả Nhật?"


Gia Huy mỉm cười với cậu dù nụ cười hào hứng trên môi cậu đã dừng lại từ lúc mở cánh cửa ra.


"Đúng là trước đây tôi và cậu không có quá thân mật nhưng cũng không có khó xử như bây giờ."


Minh Nhật vừa gãi đầu vừa trả nói lên suy nghĩ trong lòng mình với Gia Huy.


"Có gì đâu phải khó xử, cậu cứ là chính cậu, còn theo đuổi cậu là chuyện của tôi, tôi đâu có ép cậu phải thích tôi đâu."


Gia Huy thẳng thắn với Minh Nhật.


"Nhưng tôi đã thích người khác rồi, với lại tôi chỉ luôn coi cậu như một người bạn mà thôi."


"Tôi nói rồi, là tôi theo đuổi cậu, tôi không ép cậu phải thích tôi vì tôi sẽ từ từ làm cho cậu tình nguyện thích tôi."


"Nhưng...cậu đừng có làm vậy!"


"Cậu yêu ai là quyền của cậu, tôi thích cậu và theo đuổi cậu là quyền của tôi."


"Cậu đừng làm vậy được không vì tôi không muốn đánh mất một người bạn đâu!"


Minh Nhật là này cũng thẳng thắn với người bạn chung lớp cậu từng rất quý mến.


"Sao cậu cứ căng thẳng quá vậy, hay cậu sợ rồi một ngày cậu sẽ thích tôi chăng?"


"Đúng vậy, tôi sợ là tôi sẽ không thể yêu mến cậu như trước, tôi sẽ ghét cậu thật đấy, cậu hài lòng chưa?"


"Cậu có thể tuyệt tình với như thế thật sao?"


Trước phản ứng khá căng của cậu, Gia Huy trầm lại suy tư trong lòng: "Tôi biết có thể sẽ đánh một người bạn, nhưng biết làm sao giờ, tôi lỡ thích cậu rồi, không thể cam lòng nhìn cậu vui vẻ cùng anh ta được. Nước cờ nguy hiểm này tôi không có đường lùi nữa rồi, chẳng phải cậu từng nói hạnh phúc là đấu tranh đó sao."


"Nhị thiếu Phạm gia chắc hẳn đã rõ ràng lòng của Minh Nhật rồi chứ, tôi không muốn can thiệp vào các mối quan hệ bạn bè của em ấy nhưng tôi cũng sẽ không cho phép ai xen vào giữa chúng tôi."


Khánh vừa đến và kịp chứng kiến đoạn đối thoại, anh rất mát dạ trước sự cự tuyệt của Nhật với Gia Huy nhưng trong lòng khó chịu vô cùng vì quen biết Gia Huy cũng lâu rồi nên anh cũng hiểu khá rõ tính cách của cậu ta.


"Chuyện của tôi, không cần anh khuyên can, cẩn thận đó nếu làm cậu ấy khóc tôi sẽ không khoan nhượng với anh đâu!"


"Cậu yên tâm, tôi sẽ không cho cậu cơ hội đó đâu!"


Anh cũng rất quyết đoán mà nhìn thẳng vào mắt Gia Huy đầy thách thức. Anh còn tự nhiên luôn tay qua hông ôm eo Minh Nhật trước sự chứng kiến của Gia Huy, Minh Nhật có chút ngại nhưng cậu cũng không phản đối.


"Tôi về đây, gặp lại cậu sau!"


Gia Huy quay lưng đi nhưng cũng không quên ngoái đầu nhìn lại cảnh người mình thương thầm và người anh rể hụt của mình đang chụm đầu lại với nhau nói cười, trong mắt bọn họ không có sự tồn tại của cậu, đau lòng len lỏi vào trong tim. Cậu đã xác định rõ ràng, có thể cậu sẽ phải thua một vố thật đau nhưng nếu không làm gì cậu cũng sẽ chẳng có cơ hội nào nữa.


Gia Huy tâm trạng không vui, mở cửa bước lên chiếc xe xịn màu đen đã đợi sẵn cậu ở đầu con hẻm.


"Cậu chủ giờ cậu muốn đi đâu?"


"Đi đâu cũng được!"


Thái khá ngạc nhiên, quay lại nhìn thấy cậu chủ của anh bây giờ tâm trạng khá tệ khác hẳn với sự hào hứng lúc nãy, lòng anh cũng buồn theo, anh nhỏ nhẹ:


"Trông cậu rất buồn, để tôi đưa cậu đến nơi nào vui vẻ một chút nhé!"


"Tùy anh..."


Bên ngoài vang lên âm thanh "vèo vèo", tiếng xe mô tô, Gia Huy nhìn thấy Minh Nhật ngồi phía sau, hai tay ôm siết lấy eo Khánh, đầu tựa vào vai anh mỉm cười ánh mắt rất vui vẻ. Lòng cậu lại chùng xuống.


"Anh Thái, tôi muốn uống thật say, mau đưa tôi đi đi..."


"Ơ...Thôi được rồi!"


Vừa nghĩ đến việc đưa cậu chủ đến nơi anh rất thích, Thái chợt vui trong lòng nhưng nếu cậu chủ không vui vẻ gì thì anh cũng không hào hứng nữa.


Thái cho xe chạy đến một nhà hàng quen thuộc bên bờ sông Sài Gòn, chọn một chỗ ngồi rồi gọi đồ uống lên.


"Ực...ực..."


Gia Huy cầm chai bia vừa khui nắp uống ừng ực.


"Từ từ thôi cậu chủ!"


Thái bất lực nhìn cậu chủ nốc hết chai bia mà không biết phải là gì để giúp được cho cậu.


"Anh đừng cản em, hôm nay em muốn uống thật say, anh cũng uống đi!"


"Vâng!"


Thái miễn cưỡng nâng ly lên hớp lấy vài ngụm bia, anh không uống nhiều vì còn phải lái xe, cảm nhận vị giác của anh lúc này thật sự đắng nghét, anh không thích bia một chút nào cả.


"Anh Thái nè, anh có từng thích một ai chưa?"


Giọng Gia Huy lè nhè, cậu say rồi, vốn là thiếu gia ngoan hiền trước đây cũng không thú vui bia rượu nên tiểu lượng cậu có phần hạn chế.


"Tôi ư...tôi sao có thể ai được chứ..."


Thái nhìn chằm chằm vào ly bia, không hiểu sao anh không có đủ dũng cảm nhìn thẳng mặt cậu chủ đang say kia.


"Sao lại không...ai cũng đều có quyền thích người mình thích mà!"


"...tôi không cha mẹ, không gia đình...chỉ là một thằng mồ côi được ông bà chủ kêu mang...tôi sao dám thích ai được..."


Dù không thích mùi vị đắng chát của bia nhưng anh lại cầm lấy và nốc hết cốc bia, vị đắng đang lan tỏa trong miệng cũng đâu có đắng cay như cuộc đời anh.


"Anh cứ mạnh dạn...ờ...mà thích người anh thích đi, ờ...cuộc đời này ngắn ngủi lắm...ờ...ờ...ai cũng ai quyền được yêu một ai đó...ờ...ựa.."


"Ai cũng có quyền được yêu một ai đó, tôi cũng có thể yêu ... sao?"


Thái trầm tư bởi câu nói của Gia Huy, anh cũng muốn yêu thương người đó lắm, nhưng thân phận của anh...


Gia Huy ngã nhào đầu lên bàn bia xô ngã vài chai rớt xuống đất, tiếng đỗ vỡ vang lên làm Thái giật mình thoát khỏi những suy nghĩ bi thương trong đầu.


Thái thanh toán tiền rồi đưa Gia Huy đến một nhà nghỉ gần đó để chăm sóc đến khi cậu tỉnh thì đưa về nhà vì anh không muốn cả nhà bà chủ phải hốt hoảng lên khi thấy cậu chủ say.


Thanh xuân đi qua không có ai là chưa từng tổn thương, chưa từng đau khổ...vì tình yêu. Mỗi lần bước qua được đau thương là mỗi lần ta mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn để nhận ra đâu là tình yêu đích thực của đời mình.
Truyện đang cập nhật, vui lòng đợi nhé!
Page:

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn